Khi con nước đã rút đi để lại những vệt bùn còn hằn trên tường nhà, chúng tôi tới thăm lại gia đình chị Thủy – một trong hàng nghìn hộ dân chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão Matmo tại Lạng Sơn. Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường xe cộ qua lại. Mùi ẩm mốc quyện với mùi bùn non như nhắc lại ký ức chưa kịp nguôi của một trận lũ dữ.

 

Chồng chị đi làm ăn xa. Ở nhà, chị vừa làm các công việc quanh xóm, vừa một mình chăm sóc hai con trai nhỏ – một bé 3 tuổi, một bé 6 tuổi. Giọng chị chậm lại khi nhớ về đêm nước dâng:

 

“Vừa rồi bão lũ thì căn nhà của gia đình tôi bị ngập sâu. Mấy mẹ con chỉ kịp chạy sang nhà bác bên cạnh trú ẩn để đảm bảo an toàn tính mạng. Trong tình cảnh đó, không cứu vớt được đàn gia súc, gia cầm hay đồ đạc gì trong nhà. Chồng tôi đi làm xa, mất điện, mất sóng nên cũng không gọi được về… lúc đó anh ấy lo lắm nhưng cũng không làm được gì.” chị Thuỷ xúc động kể lại.

 

Chị Thuỷ đứng trước chuồng trại giờ đây đã trống không

 

Giữa dòng nước đục ngầu cuồn cuộn, hy vọng về một cái Tết đủ đầy cũng bị cuốn trôi. Mười con gà chị nuôi dành dụm cho dịp lễ truyền thống lớn nhất năm – khi gia đình có thể được quây quần – đã chết sạch trong lũ. Đàn lợn, nguồn thu nhập chính của cả nhà, cũng không còn. Bao công sức tích cóp, bao dự định dành dụm cho tương lai bỗng chốc hóa thành con số không.

 

“Kinh tế gia đình tôi chủ yếu dựa vào việc nuôi lợn. Giờ đã mất hết thì thiệt hại nặng lắm và cũng chưa có đủ vốn để gây dựng lại… tôi không biết phải bắt đầu lại từ đâu nữa,” chị nói, mắt nhìn ra chuồng trại trống không phía sau nhà – nơi đàn gia súc và gia cầm đã bị cuốn theo trận lũ.

 

Những ngày sau lũ, gia đình chị sống nhờ gạo hỗ trợ từ Chính phủ. Nhưng chị cũng đang băn khăn những câu hỏi trong đầu: Vụ mùa tới sẽ ra sao? Tương lai của các con sẽ thế nào?

 

Khi nước lũ ập đến, sách vở của con chị bị cuốn trôi. Các cháu phải nghỉ học một thời gian, chương trình học bị chậm hơn bạn bè. “Tôi chỉ mong con mình có thể đi học, vui chơi bình thường như bao trẻ em khác ở nơi không bị ảnh hưởng bão lũ,” chị chia sẻ. Hiện nay, các cháu đã được nhà nước hỗ trợ sách vở và cộng đồng quyên góp quần áo. Nhưng với chị, điều quan trọng nhất vẫn là có đủ sinh kế để các con được tiếp tục đến trường lâu dài.

 

Trong bối cảnh ấy, tháng 12/2025, gia đình chị Thủy nhận được gói hỗ trợ khẩn cấp từ Chính phủ Hoa Kỳ, thông qua sự đồng hành triển khai của World Vision International tại Việt Nam (WVIV). Gói hỗ trợ gồm một bộ dụng cụ gia đình với những vật dụng thiết yếu: chăn ấm, bộ nồi inox, bát đũa, nến, bộ dụng cụ vệ sinh, băng vệ sinh cho phụ nữ và nhiều vật dụng sinh hoạt khác.

 

Những món đồ tưởng như giản dị ấy lại mang ý nghĩa lớn lao giữa giai đoạn khó khăn nhất. “Chiếc chăn đã giúp gia đình tôi vượt qua mùa đông năm nay. Bộ dụng cụ gia đình có cả băng vệ sinh cho phụ nữ – thứ rất cần thiết mà tháng nào cũng phải dùng. Trong lúc khó khăn thế này, những thứ đó thực sự quý giá,” chị xúc động nói.

 

Đó không chỉ là sự hỗ trợ vật chất. Đó còn là sự quan tâm, sẻ chia trong lúc mất mát chồng chất. “Những hỗ trợ khẩn cấp của Chính phủ Hoa Kỳ giúp gia đình tôi cảm thấy được quan tâm, phần nào vơi đi nỗi buồn do lũ lụt gây ra,” chị bày tỏ.

 

 

Nhân viên World Vision International tại Việt Nam trao quà nhân đạo hỗ trợ từ Chính phủ Hoa Kỳ cho gia đình chị Thuỷ

 

Dự án cứu trợ khẩn cấp do Chính phủ Hoa Kỳ tài trợ có tổng ngân sách gần 13 tỷ đồng (tương đương 500.000 USD), hỗ trợ hơn 3.000 hộ gia đình bị ảnh hưởng bởi thiên tai. Trong đó bao gồm các hoạt động như: cung cấp bồn chứa nước 1.000 lít cho 480 hộ gia đình, giúp tăng khả năng tiếp cận dịch vụ nước sạch khẩn cấp cho người dân địa phương; tặng bộ dụng cụ thiết yếu cho hộ gia đình và bộ dụng cụ vệ sinh để đáp ứng nhu cầu cấp thiết cho 2.000 hộ gia đình bị ảnh hưởng bởi bão lũ; hỗ trợ nước lọc, đảm bảo an toàn nước cho 630 hộ gia đình bị ảnh hưởng bởi thiên tai. Bên cạnh các bộ dụng cụ thiết yếu, chương trình còn hỗ trợ tiền mặt cho 330 hộ gia đình nhằm cải thiện điều kiện nước sạch và vệ sinh – những yếu tố then chốt để phòng ngừa dịch bệnh sau lũ. 

 

Giữa những thiệt hại nặng nề về hoa màu, vật nuôi và sinh kế, điều chị Thủy mong mỏi nhất lúc này là được hỗ trợ cây, con giống để có thể bắt đầu lại. “Chỉ cần có vốn ban đầu, gia đình tôi sẽ cố gắng làm lại,” chị nói, giọng đầy quyết tâm.

 

Sau mỗi trận thiên tai, điều còn lại không chỉ là bùn đất và những ngôi nhà trống trơn, mà còn là những câu hỏi về ngày mai. Nhưng từ những chiếc chăn ấm, bộ nồi mới, hay những cuốn sách được trao lại cho trẻ em, hy vọng đang được nhóm lên từng chút một.

 

Với sự chung tay của chính phủ, các nhà tài trợ và cộng đồng quốc tế, những gia đình như chị Thủy không chỉ nhận được cứu trợ tức thời, mà còn có cơ hội tái thiết cuộc sống, phục hồi sinh kế và nhen nhóm lại ước mơ cho con trẻ.

 

Sau mỗi cơn bão, điều cần dựng lại không chỉ là mái nhà – mà còn là niềm tin rằng một ngày mai tốt đẹp vẫn có thể được bắt đầu từ những hi vọng còn lại.

0.07173 sec| 2078.57 kb